Tâm sự của cô gái tuổi 22 về Hà Nội

Please follow and like us:

           Hà Nội trong tôi là những tháng ngày hè oi ả, là cái nắng hầm hập chói chang như thiêu như đốt phố phường, là những ngày mưa buồn ướt át, những cơn mưa rào xối xả bất chợt ào đến rồi lại ào đi…

          Hà Nội là những chiều đông lạnh giá, là cái rét căm căm tê tái cõi lòng, là những buổi chiều thu lá rơi xào xạc, tôi nghe thấy con tim mình bất chợt….HẪNG ĐI MỘT NHỊP… xao xuyến, yêu thương, bồi hồi, khó tả. Cái cảm xúc lâng lâng ấy, chẳng phải tình cảm của người con gái mới lớn tuổi đôi mươi – thứ tình cảm người đời thường cho là tình yêu đôi lứa, mà thực ra đó lại là những cảm xúc rất riêng, mà con tim tôi chi phối cho hàng lô hàng lốc… những chuỗi xâu “KỈ NIỆM”.

*************……………..…….************………..………************………………

         Phải. Hà Nội trong tôi, kỉ niệm thì nhiều, nhiều lắm. Tôi cũng chỉ là đứa con gái ngoại tỉnh đến Hà Nội học tập và sinh sống ngót nghét gần 4 năm qua. Nhưng tình yêu tôi dành cho nơi đây lại lớn, lớn lắm. Quên sao được những tháng ngày dài tôi cùng nhỏ bạn lóc cóc xe đạp teen từ trường – quận Thanh Xuân vi vu lên khu Hoàn Kiếm. Những năm tháng đầu đời sinh viên cùng bạn bè kí túc xá lăng xăng Hà Nội hết nơi này đến nơi khác. Những chuỗi ngày dài lô xô cùng đồng bọn nhào zô tình nguyện. Là phát cháo miễn phí bệnh viện Phổi, là dạy học cho trẻ em khuyết tật, là những chương trình, những điểm đến lúc gần, lúc xa. Là những nụ cười giòn tan, những giọt nước mắt lăn dài mặn chát, nước da cháy nắng đen nhẻm, hay cả những công việc part-time đôi khi người cũng thấy say lử đử… 

       Có mỏi mệt không?  Có nắng nóng không?  Có bận rộn không?  Câu trả lời là có, có chứ! Không mỏi mệt sao được khi suốt ngày tung tăng, không bận rộn sao được khi lịch kế hoạch lúc nào cũng dày chi chít những việc cần phải làm, những nơi cần phải đến, phải đi, phải khám phá. Tôi đã qua những năm tháng tuổi trẻ thời sinh viên nơi Hà Nội đầy sục sôi, đầy nhiệt huyết, vô tư và hồn nhiên như thế!    

       Hà Nội trong tôi có cả những cơn mưa rào buồn dai dẳng. Vâng, tôi đã từng yêu mưa. Yêu rất thật. Nhưng rồi chính mưa lại in những dấu chân kỉ niệm buồn trong tôi…BỎ MẶC TÔI đi qua những tháng ngày dài giông bão. Từ đó trở đi, tôi chẳng còn yêu mưa nữa. Lạnh. Ướt. Buồn. Và cô đơn lắm!

       Hà Nội trong tôi…có bạn có bè, có đồng chí anh em, có những người anh, người chị, họ hàng thân cận vẫn luôn kề bên, có những bậc tiền bối vẫn hằng chỉ bảo quan tâm, và có cả những người em – những người bạn nhỏ… đủ để tôi thêm bận rộn mỗi khi nghĩ về….       

      Hà Nội đã giúp tôi trưởng thành hơn như thế. Tôi chẳng còn non nớt với bộ mặt ngây ngô của cô bé núi rừng lơ ngơ như ngày xưa nữa. Quan niệm cuộc sống màu hồng trong tôi đã hoàn toàn đổi khác. Tôi giờ đây – già dặn hơn, trầm lặng hơn, sâu lắng hơn…Hà Nội đã dạy cho tôi biết thêm nhiều thứ lắm. Rằng phải biết yêu thương nhiều hơn, phải biết trân trọng nhiều hơn, phải biết mạnh mẽ nhiều hơn, phải biết kiềm chế, học cách ĐỐI – NHÂN – XỬ – THẾ cho đời nhiều hơn nữa. Có những phút giây cần lặng thinh, có những phút giây cần sôi nổi, có những thời điểm cần sự im lìm…& có cả những lúc: CHỈ MỘT MÌNH TA THÔI NHÉ!

Hà Nội – Ngày nắng nóng, ngột ngạt, nhăn nhó!

Hà Nội – Ngôi trường ĐH thân yêu – đã gần tới lúc phải chia xa rồi đó!

Hà Nội – Nơi tôi sẽ tiếp tục sống & trải nghiệm nhiều thêm – dù biết chắc sẽ phải qua bao thăng trầm, sóng gió!

(Hà Nội trong tôi…tạm thời là như thế! Đã sẵn sàng đón chào những thứ chông chênh nhất, chênh vênh nhất tại Hà Nội trong thời gian “thất học + thất nghiệp+ thất vọng” tới đây…hjhj. Mọi thứ  rồi sẽ ổn cả thôi, Hà Nội mà, không vội được đâu @@!!!! )
Chúng ta cùng kết bạn:
https://www.facebook.com/VivusTV/

 

Please follow and like us:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.